Giữ, nhé anh, một nửa tấm chân tình
Và một nửa hồn ai cùng hoài niệm
Dẫu chẳng được như mình từng thề nguyện
Chẳng ngăn lòng khỏi đôi phút chao chiêng
Nhớ, nhé anh, một ánh tím rơi nghiêng
Dẫu thời gian có phôi pha màu tóc
Ừ có thể con đường không giao cắt
Khoảng trời riêng, lấp lánh ở trong nhau.
Cất, nhé anh, tất cả những ngọt ngào
Và đắng chát của một ngày đã cũ
Ta gặp nhau âu cũng là duyên nợ
Dẫu là sương, là nắng vẫn lung linh...
Cuộc sống như một chiếc cầu vồng, cần cả mặt trời và mưa mới thấy được vẻ rực rỡ của nó.
Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012
Chạm
Chạm vào ký ức
Hương thu ngọt ngào
Chạm vào chiêm bao
Nụ cười thoang thoảng
Chạm vào dĩ vãng
Tím ngắt hoàng hôn
Chạm vào nỗi buồn
Thấy mình khôn lớn
Ơ kìa nắng sớm
Ơ kìa sương chiều
Lãng đãng phiêu diêu
Gửi vào thơ nhé!
( Lãng đãng khi đọc bài Chạm của anh Biển)
Đắng
Cà phê giọt vắn giọt dài
Mà sao đắng đót lòng ai thế này
Làn hương nhè nhẹ thoảng bay
Ngẩn ngơ tôi nhớ những ngày đã qua
Giấc mơ trưa chợt vỡ òa
Em mang ấm áp bỏ bùa lòng tôi
Bây giờ hai ngả chia phôi
Mặt hồ phẳng lặng sóng dồi đáy sâu
Gửi gì qua ánh mắt nâu
Mà sao tôi thấy hạt châu trắng trời...
Mà sao đắng đót lòng ai thế này
Làn hương nhè nhẹ thoảng bay
Ngẩn ngơ tôi nhớ những ngày đã qua
Giấc mơ trưa chợt vỡ òa
Em mang ấm áp bỏ bùa lòng tôi
Bây giờ hai ngả chia phôi
Mặt hồ phẳng lặng sóng dồi đáy sâu
Gửi gì qua ánh mắt nâu
Mà sao tôi thấy hạt châu trắng trời...
Tại anh
Tại anh, anh cứ lặng im
Để ai thổn thức để tim rối bời
Hoa kia cũng chả thiết cười
Chim thôi chả hót, người thôi mĩ miều
Tại anh cả đấy, anh yêu
Để ai phách đổ hồn xiêu mất rồi
Hoàng hôn nhuôm tím một đời
Giữa nhân gian mãi một tôi, một buồn....
Lại mưa
Nỗi niềm gửi giọt mưa vương
Giọt yêu, giọt nhớ, giọt thương, giọt hờn
Giọt chênh chao, giọt bồn chồn
Giọt xa ngàn dặm, giọt cồn trong đêm
Giọt là nỗi nhớ dịu êm
Giọt như tiếng bước chân quen năm nào
Tự nhiên em thấy ngọt ngào
Tại mưa hay tại nơi nào có anh...
Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012
Bình yên
Bình yên.
Trước khi đặt bút viết bài này, cảm xúc thật dạt dào, hào hứng. Trước
khi viết bài này em có quá nhiều những lựa chọn, những khoảnh khắc,
những bâng khuâng muốn gửi cho anh. Nhưng giờ đây, em lại ngồi lặng yên
trước bàn phím, mặc cho gió thu mơn man, mặc cho nắng thu lung linh và
mặc cho con tim đang nhấm nháp hương vị ngọt ngào.
Đang trong khoảnh khắc mơ màng tự nhiên trong đầu bật ra câu hỏi:" Bình yên là gì, ai biết?" Và em chợt nghĩ đến anh. Hihi... Nếu bỗng cắc cớ hỏi anh, chắc chắn anh sẽ trả lời:" Mụ ơi, hết thuốc chữa rồi, lãng đãng phát bệnh đến mức này rồi sao?" và nhăn nhăn cái mũi... Đó cũng là một khoảnh khắc bình yên, phải không anh?
Lại nhớ, có một lần đi bộ cùng anh buổi sáng. Trời mát dịu, đến không khí cũng tinh khôi, thanh khiết, một nhành hoa xuyến chi trắng muốt, một đôi mắt dịu dàng, vài sợi tóc bay bay, một nụ cười lúng túng và một nhịp tim đập loạn. Bình yên là thế, phải không anh?
Hay bình yên là một buổi chiều như chiều nay, tỉnh dậy sau giấc ngủ ngon đến lạ, nhìn sang bên cạnh, một đôi mắt bối rối quay đi. Em hét lên:" Xấu, nhìn trộm người ta..." để rồi một tràng cười sảng khoái vang lên:" Đúng là xấu, lúc ngủ, trông em thật là xấu, anh thề..."
Bật mí cùng anh nhé: Khoảnh khắc bình yên em cảm thấy rõ ràng nhất là khoảnh khắc anh đang lúi húi trong bếp với những rau, những thịt, một đôi mắt lườm lườm khi em về muộn, và khi ấy, anh biết không, có một con tim len lén tự hứa với lòng mình, sẽ không ham chơi như thế nữa...
Bình yên là khoảnh khắc em đi dạy lúc đêm về, đường xa, trời tối, có hơi sợ một tý thật nhưng trong lòng thầm gọi:" Anh ơi.." thế là cái sợ bay đến nơi nào chẳng biết.
" T có ăn không này..." anh đang dụ dỗ em, em biết. Mỗi khi em ngồi lâu trước máy tính anh lại dụ dỗ em bằng kem, bằng lời ca tiếng hát hay giống như bây giớ, bằng một mảng cơm cháy to đùng. Hihi... "Anh ơi, đừng quyến rũ em như thế, em sẽ không chịu nổi đâu..." Và hơn ai hết, em cảm nhận được bình yên đang hiện hữu. Vâng, có anh bảo bọc, em luôn được bình yên. Có anh yêu thương, em luôn mãi là em.
Vâng, bình yên giống như là không khí ấy, bình lặng, an lành nhưng rất cần để thở mỗi ngày. Cảm ơn nhiều, người yêu dấu của em.
Đang trong khoảnh khắc mơ màng tự nhiên trong đầu bật ra câu hỏi:" Bình yên là gì, ai biết?" Và em chợt nghĩ đến anh. Hihi... Nếu bỗng cắc cớ hỏi anh, chắc chắn anh sẽ trả lời:" Mụ ơi, hết thuốc chữa rồi, lãng đãng phát bệnh đến mức này rồi sao?" và nhăn nhăn cái mũi... Đó cũng là một khoảnh khắc bình yên, phải không anh?
Lại nhớ, có một lần đi bộ cùng anh buổi sáng. Trời mát dịu, đến không khí cũng tinh khôi, thanh khiết, một nhành hoa xuyến chi trắng muốt, một đôi mắt dịu dàng, vài sợi tóc bay bay, một nụ cười lúng túng và một nhịp tim đập loạn. Bình yên là thế, phải không anh?
Hay bình yên là một buổi chiều như chiều nay, tỉnh dậy sau giấc ngủ ngon đến lạ, nhìn sang bên cạnh, một đôi mắt bối rối quay đi. Em hét lên:" Xấu, nhìn trộm người ta..." để rồi một tràng cười sảng khoái vang lên:" Đúng là xấu, lúc ngủ, trông em thật là xấu, anh thề..."
Bật mí cùng anh nhé: Khoảnh khắc bình yên em cảm thấy rõ ràng nhất là khoảnh khắc anh đang lúi húi trong bếp với những rau, những thịt, một đôi mắt lườm lườm khi em về muộn, và khi ấy, anh biết không, có một con tim len lén tự hứa với lòng mình, sẽ không ham chơi như thế nữa...
Bình yên là khoảnh khắc em đi dạy lúc đêm về, đường xa, trời tối, có hơi sợ một tý thật nhưng trong lòng thầm gọi:" Anh ơi.." thế là cái sợ bay đến nơi nào chẳng biết.
" T có ăn không này..." anh đang dụ dỗ em, em biết. Mỗi khi em ngồi lâu trước máy tính anh lại dụ dỗ em bằng kem, bằng lời ca tiếng hát hay giống như bây giớ, bằng một mảng cơm cháy to đùng. Hihi... "Anh ơi, đừng quyến rũ em như thế, em sẽ không chịu nổi đâu..." Và hơn ai hết, em cảm nhận được bình yên đang hiện hữu. Vâng, có anh bảo bọc, em luôn được bình yên. Có anh yêu thương, em luôn mãi là em.
Vâng, bình yên giống như là không khí ấy, bình lặng, an lành nhưng rất cần để thở mỗi ngày. Cảm ơn nhiều, người yêu dấu của em.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)