Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Hạt mưa và cơn mưa

Nhân bài văn của con gái" Viết thư cho bạn kể lại câu chuyện nói về công ơn cha mẹ như câu ca dao:
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"
Linh: Mẹ ơi! Bài khó quá!
Mẹ: Con đọc kỹ đề bài chưa?
Linh: Công ơn cha mẹ là gì hả mẹ?
Tuấn : Em hãy nghĩ về những chuyện thật cụ thể thôi... Chẳng hạn như: những sợ việc hàng ngày bố mẹ đã làm cho anh em mình...
Linh: Là gì hả anh?
Tuấn: Em thử tham khảo bài " BÀN TAY MẸ" đi...
Linh: Bài ấy em biết rồi:" Bình yêu nhất đôi bàn tay mẹ. Tay mẹ không trắng đâu..." chứ gì?
Tuấn : Ừ ! chẳng hạn chuyện mẹ hằng ngày xúc cơm cho em ăn ấy. Anh mà kể lại sẽ được một câu chuyện dài! Hì hì...
Linh: Anh trêu em chứ gì? Các bạn sẽ cười em...
Tuấn : Không, anh nói thật đấy. Hay chuyện tối nào bố cũng thức trông anh em mình học ấy... rồi chuyện ... rồi chuyện...
Linh: Bạn Thảo chọn chuyện : Mẹ bạn ấy chăm sóc khi bạn ấy ốm...
Tuấn:  Cũng có thể được nhưng chuyện ấy sẽ có nhiều người kể...Mỗi ngày một chuyện cho dù mỗi chuyện chỉ là sự quan tâm rất nhỏ nhưng cóp nhặt lại đấy chính là sự yêu thương của bố mẹ dành cho anh em mình.Và đó chính là công ơn to lớn của cha mẹ đấy em ạ.Nó như mỗi hạt mưa, dồn lâu lại nó sẽ là một cơn mưa...
Nghe câu chuyện của hai đứa con mà tôi thực sự bất ngờ.Với tôi lúc nào chúng cũng nhỏ bé ... nhưng những suy nghĩ của chúng làm tôi cảm thấy thật ấm áp!

Nói với con


    Đưa con lên trường, chuẩn bị chỗ ăn ở, chỗ học thêm cho con,mẹ lo quá. Chỗ ở thì ổn rồi, ký túc xá khang trang sạch sẽ, con ở cùng phòng với mấy anh chuyên Hoá lớp 12, chuyên Lý lớp 12. Nhìn cái cách mấy anh học bài chăm chỉ mẹ yên tâm. Còn chỗ học thêm cách khoảng 5 km, mẹ lo.Đêm nằm mà không ngủ được, lo con đi đường, lo chênh giờ, lo thâỳ mới bạn mới, lo, lo, lo...
    Mẹ trằn trọc băn khoăn, mẹ than với bác, bác mắng cho mà mẹ chẳng biết nói gì...
- Mày để đấy cho tao.
-Ôi, không!không được chị ơi!
- Thế này cũng  không được, thế kia cũng không được. Mày điên vừa vừa chứ.
     Chị ơi, làm sao em có thể để chị vất vả như thế được cơ chứ, em biết, chị quý chúng em, quý cháu, nhưng chị ơi, chị ốm quá, mệt mỏi quá, em lo...
     Thế rồi mẹ gặp cô của con (cô là bạn của bác). Cô vui vẻ, nhiệt tình. Mới gặp mà mẹ tưởng như chị em đã thân quen từ lâu lắm rồi. Chị em rủ rỉ kể chuyện.Mẹ kể về con, mẹ kể về những lo lắng khi con luôn được mẹ cha bảo bọc, con chưa quen đường HN, con lớn mà tồ tệch cỡ nào...Cô nghe và cô cười.
     Tối,mấy bác cháu kéo nhau đến nhà cô ăn cơm, bún giả cầy ngon tuyệt, canh cua, cà, dưa, thịt kho, trám... và còn gì gì nữa mẹ cũng không nhớ rõ nhưng cái mẹ nhớ rõ nhất là không khí cởi mở chân tình, là những nụ cười ấm áp, là những câu chuyện sẻ chia...Và mẹ thật xúc động và bất ngờ khi cô đưa ra đề nghị mỗi tuần cô sẽ xuống nhà bác Thảo kèm cho con và em Hà An một buổi... Ôi, làm sao để đáp lại lòng cô bây giờ, tất cả phải nhờ vào con đấy , con yêu à. Cố gắng khỏi phụ công cô, phụ lòng cô con nhé!
     Chiều, cô Điệp gọi:" Máy vi tính còn dùng được, chị lên mang về cho cháu đỡ phải về quê cồng kềnh, vất vả". Con biết không, mẹ ngại, nhưng chẳng thể phụ được tấm chân tình ấy, ai bảo bạn blog là bạn ảo, con nhỉ? -  Cô nhận ra con không cô, con cũng học sinh NC nè, con là Hiếu, con mẹ Hường, con ở phòng 410.
- Ừ, cô xin lỗi!
- Cô mang đồ cho ai đấy ạ, cô để con mang?
- Em Tuấn, em học 11A1.
- Cô đừng lo cô ạ, em ở cũng gần phòng con, có gì khó khăn, cô bảo em chạy qua con, cô nhé!
- Em mới lên, còn bỡ ngỡ, nhờ các anh chỉ bảo giúp cô!
     Mẹ về rồi mà vẫn lưu lại nụ cười rụt rè, hiền như con gái của anh học trò cũ nay đã là sinh viên năm thứ 3, lúc nào rảnh, con qua chỗ anh, mẹ tin anh sẽ tận tình nếu con gặp khó khăn, con ạ.
      Còn nhiều, nhiều lắm mẹ sao có thể kể hết những tấm chân tình, con yêu nhỉ? Nhìn con lớn từng ngày, mẹ tin con trai mẹ sẽ không phụ lòng tin tưởng của bác, của cô, của mẹ và của mọi người dành cho con, con à.
      Mẹ yêu và tin con, chàng trai của mẹ!

Chuyện của những lời ru buồn...

Chuyện của những lời ru buồn.
00:15 19 thg 10 2010Công khai3 Lượt xem 53
     Tôi gặp em trong tiệm gội đầu. Em nhỏ nhắn trông có vẻ như vừa mới ốm dậy. Điều em làm tôi đặc biệt chú ý là đôi mắt của em.Nhìn sâu vào đôi mắt to và đẹp ấy tôi cảm thấy có một cái gì đó, nửa như trẻ thơ, nửa như già dặn, nửa long lanh nửa lại vương buồn... Vừa gội đầu cho khách em vừa rủ rỉ kể chuyện. Em vừa mới sinh con được mười ngày. Rồi em kể, lúc sinh con em đau đớn ra sao, thằng cu con phàm ăn tục uống thế nào, mới có mười ngày mà khỏe lắm có lúc đạp tung cả chăn tã. Tôi nằm nghe, thêm góp đôi câu mà trong lòng trào lên niềm thương cảm. Chồng em đâu, mẹ em đâu, sao mới sinh con được mười ngày mà em đã phải đi làm thế này? Bất giác tôi hỏi:
- Em bao nhiêu tuổi? 
- Em sinh năm 1992.
- Em còn trẻ quá! Tôi giật mình.
- Sao lấy chồng sớm thế em?
- Em sợ ế chị à. Em cười.
      Em kể, nhà em nghèo lắm, anh trai em cũng học giỏi, thi được đại học mà chẳng có tiền đi học, em là con gái nghĩ học cũng chẳng làm gì nên học xong THCS em xin đi làm ở quán gội đầu và ở đây em gặp anh ấy.
- Vậy em yêu bao lâu thì cưới?
- Ôi trời, có người hỏi thì lấy chứ lúc đó em chẳng nghĩ gì, nhưng về sống với nhau, cũng thấy yêu chị ạ.
      Rồi em kể, chồng em hơn em 10 tuổi, già một chút nhưng tâm lý lắm, em sợ lấy chồng ít tuổi lắm. Như bạn em đấy, hai vợ chồng bằng tuổi nhau, đi đám cưới bạn, vợ muốn khoác tay một tý, chồng nó hất tay ra, nó còn bận đi trêu gái. Em sợ, con gái yêu lâu, lỡ mang bụng ra nó lại không cưới, phải theo không, về nhà chồng nhục lắm. Em kể bạn em, cũng bằng tuổi em mà hai đứa con rồi, nhà chồng không chấp nhận, không cưới hỏi, chỉ cho hai vợ chồng nó một cái quán ở ven đê, ra đấy bán hàng lặt vặt kiếm sống. Có lúc đói quá, chồng nó lại phải về nhà bố mẹ, xin mấy bát cơm ra cho vợ con. Lại còn một đứa bạn khác của em, lấy chồng, có hai vợ chồng ở nhà, bố mẹ chồng đi vắng. Đêm, chồng đi chơi, đứa con được khoảng 3 tháng nó vừa bế con, vừa đi tìm chồng, mà lại đi xe máy mới kinh chứ...Yêu chồng nhiều để mà ghen thế, khổ lắm.
     Tôi nằm yên nghe em kể chuyện. Nói như em, lấy chồng sớm có con sớm sau này con lớn sớm thì nhàn sớm. Em là người may mắn hơn bao nhiêu là bạn bè, có chồng, có con, có công việc để làm và bằng lòng với cuộc sống của mình. Nhưng chẳng hiểu sao, nhìn đôi dáng người gầy yếu mảnh mai của em, nhìn vào đôi mắt to và đẹp của em lòng tôi lại buồn đến vậy.Với suy nghĩ của em,với cuộc sống hiện tại của em tôi biết tôi chẳng thể làm gì. Chẳng thể an ủi, chẳng thể khuyên ngăn nhưng tôi thầm mong cuộc sống của em bớt khó nhọc, mong em bé của em luôn mạnh khỏe và mong rằng  bớt đi "những lời ru buồn mênh mang... sau lũy tre làng..."


Cho con, những học trò yêu của cô

Cô muốn viết cho con, những học trò yêu mà cả năm qua cô đã nâng niu dìu dắt. Cô muốn viết cho con, những đôi mắt trong veo luôn nhìn cô yêu mến và tin cậy. Cô muốn viết cho con và viết cả cho cô. Cô muốn chia sẻ cùng các con những giọt nước mắt trong lần vấp váp đầu đời.
      Con yêu! Vẫn biết rằng, thi cử là nghiệt ngã, là khốc liệt nhưng quả thực cô không dám nhìn vào mắt các con bởi cô biết, nếu nhìn vào đó, cô cũng sẽ òa khóc bất cứ lúc nào. Vẫn biết rằng, ai cũng phải trải qua những khoảnh khắc không như ý trong cuộc sống nhưng điều cô sợ nhất là giờ phút chia tay các con...Vẫn biết rằng thể nào giây phút này cũng đến nhưng trong lòng cô, sao mà buồn đến vậy.
      Cô nhớ mới ngày nào các em còn bỡ ngỡ rụt rè bởi lạ thầy lạ bạn, cô nhớ tiếng cười con trong vắt, cô nhớ lời con nhỏ nhẻ tâm tình, cô nhớ ánh mắt con hồn nhiên tinh nghịch.Cô nhớ những cách giải hay, cô nhớ những bài toán khó. Cô nhớ những hờn dỗi đáng yêu, cô nhớ những chua ngoa lí lắc. Con biết không, tất cả, tất cả đã động viên cô vượt qua bao áp lực của cuộc sống. Nhìn con học, con đùa cô thấy mình như trẻ lại, nhìn các con gắng sức thi đua, nhìn khuôn mặt rạng ngời của con khi được phê điểm tốt cô cảm thấy yêu nghề, yêu đời hơn. Cô cảm ơn các con.
       Ngày hôm nay, nhìn những khuôn mặt con cố gắng để kìm nén để khỏi bật khóc cô cảm thấy hình như mình có lỗi. Nhưng con ơi, lực bất tòng tâm, biết sao giờ? Trong giờ phút chia tay lưu luyến này, cô biết, nói điều gì cũng chỉ là khách sáo nhưng cô mong các con - những học trò yêu của cô hãy dũng cảm và kiên cường lên, con nhé. Ngày hôm nay, có thể các con chưa may mắn nhưng cô biết với sự nỗ lực không ngừng của mình, với lòng quyết tâm và sự yêu mến của các con dành cho cô chắc chắn một ngày nào đó các con sẽ đạt được những thành công trong học tập. Ngày hôm nay, chưa được chọn vào đội tuyển đi thi học sinh giỏi tỉnh con có thể rất buồn, cô biết, nhưng cô mong rằng nỗi buồn ấy sẽ là một cú hích để các con tiến xa hơn trên con đường tri thức, đừng mất lòng tin, con nhé!
       Viết cho con những dòng này là lúc cô đang khóc, những giọt nước mắt yếu đuối và bất lực bởi không thể làm được gì hơn cho các con nhưng trong sâu thẳm tận đáy lòng cô vẫn tràn đầy niềm hi vọng rằng chỉ mươi năm nữa thôi những cô cậu học trò năm nay sẽ đến chào cô với nụ cười rạng rỡ:" Con đậu đại học rồi, cô ơi!". Phía trước là bầu trời cao và rộng, cô luôn tin tưởng rằng các con - những cánh chim cứng cáp và khỏe mạnh sẽ vững bước trên con đường học vấn. Hãy đi tiếp và làm tiếp những điều mà cô còn chưa làm được, nghe con.
      Yêu con nhiều - Những niềm hi vọng của cô!



...

Mai anh đi rồi
Bé sang nhà tiễn
Cười nói thản nhiên
Làm anh bối rối
Mùi hương hoa bưởi
Thoang thoảng đâu đây
Ngỡ chiếc khăn tay
Nhịp cầu đưa lối
Bỗng nhiên khựng lại
Hương tóc tỏa bay
Ngây ngất mê say
Theo anh mãi mãi...

Đồng hồ ngồi đếm thời gian
Ta ngồi ta đếm truân chuyên kiếp người
Đồng hồ kim ngắn kim dài
Tích ta tích tắc nhắc thời gian trôi
Ta nằm ngâm ngợi sự đời
Trái tim sao cứ thức hoài năm canh

Chúng ta sẽ làm gì...


Chúng ta sẽ làm gì...
15:52 10 thg 6 2011Công khai3 Lượt xem 23

Ỷ mạnh ép nghèo
Bọn nước lớn ngang nhiên bành trướng
Chiến tranh phi nghĩa
Lũ đê hèn giở thói trêu ngươi

Chúng ta ư,
nhắc bọn kia nên nhớ
Tại Đống Đa, xương trắng chất thành gò
Bạch Đằng Giang, máu loang nhòe nước đỏ
Thế mà nay, chúng bay còn nhòm ngó,
Chuẩn bị mấy cái ống đồng
khi thua, cắt râu chui vào đó...

Chúng ta ư,
tuyên ngôn độc lập còn vang
bên bờ sông Như Nguyệt
"Nếu giặc dữ mà phạm đến đây
Chúng mày nhất định sẽ tan vỡ"*
Hội nghị Diên Hồng
Trên dưới một lòng quyết thắng.

Chúng ta ư,
Noi chí cha ông , tiếp bước hào hùng
Quyết không để
chúng lộng hành, ngang ngược.

Mẹ, con và những chuyện vụn vawt.

Mẹ, con và những chuyện vụn vặt...
07:00 26 thg 9 2011Công khai6 Lượt xem 29
Câu chuyện thứ nhất:
      Ngày nào cũng vậy, buổi sáng, việc mất nhiều thời gian nhất là cho Linh ăn sáng. Lớp 7 rồi, nhưng ăn sáng cứ như là cực hình ấy. Con ăn, mẹ ngồi bên, giục:
- Ăn nhanh lên, muộn bây giờ.
- Mẹ thay quần áo đi!
- Không, mẹ phải canh con ăn...
- Vâng, mẹ thích canh thì cứ canh... Con ngúng nguẩy.
- Mẹ ngồi giục con ăn, xong mẹ thay quần áo, rồi đi... Chắc chắn, con sẽ bị muộn.
- Con ăn hết, mẹ mới cho đi học, muộn hay sớm tùy thuộc vào con. Nhưng khi con muộn học mẹ sẽ không chịu trách nhiệm, cô giáo mời lên, mẹ sẽ không lên trường con đâu, con sẽ bị đình chỉ học tập, vì con đã ký cam kết với nhà trường rồi...
- Vậy con sẽ ăn nhanh, mẹ thay quần áo nhanh lên...
Khi con đã ngồi lên xe cho mẹ chở đi, mẹ nói với con:
- Có hai điểm con cần lưu ý  trong chuyện vừa rồi:
1. Con hiếu thắng, thách đố với mẹ. Điều đó, con sai rồi.
2. Mỗi người phải tự chịu trách nhiệm trước những lời nói và hành vi của mình. Nếu chuyện nhỏ mà không biết cố gắng khắc phục ngay, sẽ để lại những hậu quả lớn.
- Vâng ạ. Con bẽn lẽn trả lời.

Câu chuyện thứ hai:
      Đón con ở cổng trường, con chào mẹ với vẻ mặt hình sự.
- Mẹ, con kể mẹ nghe một chuyện bí mật nhé!
- Chuyện gì thế con?
- Hôm nay bạn Thảo hỗn với mẹ!
- Sao con?
- Hôm nay có giờ Thể dục, vội đi quá, con quên mang giày bạn Quang Anh mách lẻo: " Con Thùy Linh không mang giày...".Bạn Thảo bảo: "Ơ, Thùy Linh là con, vậy đứa nào là mẹ nó?" Con tức lắm, bạn ấy gọi mẹ là đứa, bạn ấy hỗn quá! ( Linh và Thảo đang giận nhau, sẽ kể chuyện giận nhau của hai bạn ấy ở câu chuyện thứ 3)
- Linh này, theo mẹ, Thảo chỉ trêu Quang Anh thôi, chứ không có ý xúc phạm mẹ...
- Nhưng con vẫn bực lắm!
- Này nhé: Quang Anh bảo con là "con Thùy Linh...", nghĩa là, theo ý bạn Thảo trêu, Quang Anh đã làm bố, và đã làm bố thì phải có mẹ, và bạn Thảo muốn biết bạn gái của Quang Anh là ai... Hơn nữa, có thể bạn ấy muốn trách bạn Quang Anh giúp con, rằng, Quang Anh chưa có vợ nên Quang Anh nói "con Thùy Linh..." là Quang Anh sai... Con chưa biết đước Thảo nghĩ gì, con không nên tức vì câu nói của bạn...
- Hì hì...
- Con à, có đôi khi, mình chưa hiểu hết ý người khác thì xếp lại đấy đã không được lấy thước thẳng đo vòng tròn, lấy suy nghĩ của mình áp đặt cho họ. Con hiểu ý của mẹ không?

Câu chuyện thứ ba:
       Thảo và Linh là đôi bạn thân, thỉnh thoảng mẹ Linh gửi Linh ở nhà Thảo, nhờ mẹ Thảo cho ăn cơm rồi đi học. Một lần chơi bài, có khúc mắc tý, hai bạn dỗi nhau tới gần một tháng, hai mẹ chả biết làm gì. Khi được mẹ hỏi, Linh kể lại đầu đuôi sự vụ cho mẹ nghe, giống như cô Hòa đã kể. Câu chuyện như sau: "Hai đứa chơi bài,luật chơi là ai thua phải chia bài.Linh toàn thua, Linh phải chia bài, đến lúc Linh thắng, Thảo vẫn không chia bài, Linh vẫn cho cơ hội, bảo oản tù tì, Thảo vẫn không đồng ý và không chia bài. Hai bạn giận nhau gần tháng rồi..."
- Sao con không nhường bạn?
- Nhưng luật chơi...
- Đã đành là luật nhưng nếu là mẹ, mẹ sẽ chia bài... để cho bạn thỏa mãn cái hiếu thắng tý. Về cơ bản con không mất mà còn được lợi nhiều thứ:
1. bạn Thảo sẽ phục lăn vì chắc bạn ấy cũng biết mình sai.
2. Cô Hòa sẽ khen con biết cách cư xử, nhường nhịn bạn bè...
3. Con không phải ấm ức suốt cả tháng nay.
Trong cuộc sống, đôi khi thắng thua không quan trọng, mà quan trọng nhất là biết cách xử sự để tạo hình ảnh đẹp trong mắt bạn bè, để dư luận đồng tình ủng hộ và để cho mình được nhẹ nhõm, bình an.
- Vâng, mai con sẽ làm lành với bạn.

Câu chuyện thứ tư:

      Trở lại chuyện đi học buổi sáng hôm nay, Linh thì thầm:" Mẹ ơi, hôm nay con vẫn bị hơi muộn nhưng khi vào lớp, may quá, cô giáo đã quay đi chỗ khác, con lén vào chỗ ngồi, cô giáo không nhìn thấy..."
- Theo mẹ, cô giáo đã biết con đi muộn, nhưng cô mở cho con một con đường thoát đấy.
- Thật không!
- Thật, nếu là mẹ, mẹ cũng làm như cô giáo con. Về lý mà nói, cô giáo ở lớp từ đầu giờ,cô giáo phải biết ai có mặt ai không chứ, con đã đi muộn 2 buổi, cô phải mời bố mẹ lên trường, con đang rất sợ điều đó, nên cô nhìn chỗ khác, coi như không nhìn thấy con, để con không phải thanh minh giải thích gì hết, điều gì cần nói cô đã nói với con khi con đi muộn lần trước rồi.
- Này, con thử tưởng tượng xem, nếu hôm nay cô phạt con, tâm trạng con sẽ thế nào, mặc dù, cô phạt rất đúng tội...
- Hihi... Con hiểu rồi, mẹ có nhớ một chi tiết trong truyện "Tôi đã thấy hoa vàng trên cỏ xanh" không, cái chỗ bạn Thiều thèm táo tầu của ông Xung, bắc ghế lên ăn vụng và ghế bị đổ ấy, chắc lúc đó bạn ấy cũng sợ như con là cùng thôi. Mẹ ơi, nếu mẹ không nói con cứ tưởng cô không biết thật, thôi, mai con sẽ dậy sớm, ăn nhanh để đi học đúng giờ, mẹ nhé!
- Và còn một điều mẹ muốn khuyên con gái yêu của mẹ nữa :Con hãy học cách xử lý tình huống tinh tế của cô giáo,không nên dồn ai đó đến bước đường cùng...