Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Đầu độc trái tim

Đầu độc trái tim.
21:48 20 thg 3 2009Công khai3 Lượt xem 46
Ngày xửa ngày xưa, chẳng tin Hoa Đà nên Tào Tháo đã mất mạng vì bị  "nhức đầu"...
Lâu đài thành quách bỏ lại sau lưng, trên thảo nguyên mênh mông kia chỗ nào là nơi yên nghỉ cuả Thành Cát Tư Hãn sau khi mấy nghìn con ngựa đã dày xéo cho đến lúc không còn phân biệt được đâu là đất mới đâu là đất cũ nữa... Trong mồ rồi mà ông còn bất an lo sợ...
Lâu đài và thành quách ,địa vị và tiếng tăm , vinh hoa và quyền lực... tất cả chẳng làm gì khi trong tim họ chẳng có chút bình yên. Trái tim họ bị đầu độc nên họ chẳng yên lòng cho đến ngày"xuống mồ"...
Họ sướng hay họ khổ?
Ngày nảy ngày nay, có người vợ cầm tù trái tim chồng bằng thời gian và những lời tra hỏi...
Anh đi đâu?  làmgì? với ai ? Chị căn vặn, tra hỏi làm trái tim anh bị mệt mỏi.Trong đầu chị luôn tưởng tượng ra cảnh anh đang "vui vẻ" với ai đó nên vẻ mặt chị lúc nào cũng cau có, khó ưa làm cho anh bị dị ứng...chị luôn tưởng tượng ra anh đang "ngọt ngào" với mấy em chân dài nào đó để rồi chị thấy mình sao mà già, sao mà xấu...chị chẳng tự tin vào bản thân mình nên những suy nghĩ méo mó lệch lạc của chị làm cho anh ngột ngạt.
Để rồi anh xa chị, để rồi anh ngậm ngùi nuối tiếc: ngày xưa ơi! xa rồi còn đâu? Để rồi chị cay đắng, xót xa khi thấy mình bất lực. Có phút nào chị thảng thốt nhận ra:" Trái tim ơi! Ta đầu độc mi rồi!"
Có người em gái tuổi vừa đôi tám cuộc sống với em chỉ toàn màu hồng trong sáng, đáng yêu. Em hồn nhiên sống hết mình, em vô tư yêu hết mình. Để rồi chỉ vì sợ mất bạn trai mà đã nhẹ dạ trước những lời ngon ngọt, mủi lòng trước những  lời giận dỗi mà chiều chuộng, dâng hiến.... để rồi bị khinh, bị ghét, bị chán rồi bị bỏ rơi... Để rồi em hoài nghi tất cả, để rồi trái tim em đông cứng vì bị tổn thương. Em gái ơi!Em đâu biết rằng sự bí ẩn mới chính là vũ khí của phụ nữ.Em đầu độc trái tim em bằng dại khờ, nông nổi.
Có người bạn tôi, mùng 2 Tết đã khóc hết nước mắt chỉ vì... một tin nhắn.Tôi thực sự ngạc nhiên qua sự tưởng tượng của nó khi nó nói:
- T à! Anh ấy ở bên nó nhiều hơn ở bên tao, đi cùng nó anh ấy cười nói vui vẻ hơn ở bên tao,anh ấy nói năng nhẹ nhàng với nó hơn với tao...Tết lại còn nhắn tin cho nó nữa chứ...Anh ấy yêu nó rồi...
- Nó là ai? mày nói tao nghe?
- Là con Yến, con Oanh, con Thuỷ , con Ngọc ...đó...Nói kể ra một lúc gần chục cái tên.
- Trời ơi! Mày để cho anh ấy thở với chứ, chỉ có anh ấy mới chịu nổi mày thôi, tao hết chịu nổi mày rồi. Ai lại ghen tỵ với cả đồng nghiệp của chồng cơ chứ?
Tôi biết, anh là người sống đàng hoàng,bao dung độ lượng còn cô ấy tự làm khổ mình bằng sự ghen tỵ...Trái tim cô ấy bị đầu độc mất rồi.
Chị ơi, em ơi, cả mày nữa... Nếu cơ thể bị bệnh thì bác sĩ còn có thể kê đơn cho thuốc,nếu cơ thể mệt mỏi thì ta có thể nghỉ ngơi... Còn tự mình đầu độc trái tim mình thì thuốc nào chữa nổi?
Ước gì cho bạn và cho tôi, chúng ta có một trái tim khỏe mạnh đáng yêu, chẳng bao giờ đập lạc nhịp sai chiều.Bạn nhé!

Khắc khoải phận người

Khắc khoải phận người!
07:58 30 thg 3 2009Công khai3 Lượt xem 16
Một ngày giáp Tết xóm làng xôn xao: có người chết, có kẻ giết người cướp của...Nghe ngóng, bàng hoàng, kinh hãi...Trên con đường nối giữa hai thôn, nạn nhân nằm đó, chiếc xe  đổ chỏng chơ bên cạnh...tiền , giấy tờ vẫn còn.Công an đến khám nghiệm điều tra.... Người ta biết anh làm nghề chở xe ôm, nhà rất nghèo, tranh thủ chở mấy chuyến để kiếm chút tiền thêm vào với vợ con sắm Tết.... Ánh mắt thắt thần của người vợ làm tôi ám ảnh... Quả thực tôi đã nghe chuyện giết người cướp của xảy ra ở nơi này nơi khác, chuyện lừa lọc ở chỗ nọ chỗ kia nhưng chuyện xảy ra ngay ở một làng quê yên ả thanh bình này làm tôi bị sốc. Con đường đó đi giữa đôi bờ lúa, mới ngày nào lúa còn mơn mởn đang thì con gái, mới ngày nào chỉ tấp nập những chuyến công nông vàng óng lúa về  Con đường đó tôi đã đi qua bao lần, con đường đó đã chứng kiến hạnh phúc lứa đôi của những đám rước dâu...mà giờ đây phải chứng kiến thêm một cảnh đau lòng. Một nỗi buồn nhói lên trong tim.
Rồi hung thủ sa lưới. Y là một con nghiện, 27 tuổi, sau khi giết người định lấy xe nhưng có xe đi ngược lại y chạy nấp dưới cánh đồng, lát sau đàng hoàng ra xem như mọi người...
Theo chân vụ án tôi đến với phiên toà xử y. Nghe lời khai của y làm tôi sửng sốt: Y lấy được của nạn nhân một chiếc điện thoại bán được 70nghìn đồng...  70 nghìn bán cả mạng sống. Chao ôi! Cái đói cái nghèo...70 nghìn mua cả bản án tù chung thân.... Nhìn ánh mắt vô hồn của y khi nghe toà tuyên án tôi thầm nghĩ: Những ngày còn lại của y có phút nào y hối hận...
Một vụ án khác xử cùng ngày hôm đó làm tôi giật mình. Một học sinh lớp 11 trốn học đi chơi, trong túi có 7 nghìn đồng, em vào hiệu cầm đồ cầm chiếc xe của mình với giá 100nghìn đồng. Chủ quán mở két lấy tiền và loay hoay viết phiếu... mà không ngờ tai hoạ ập xuống đầu mình.  Những tưởng trong két có rất nhiều tiền nên bị cáo đã đâm chết anh và còn dùng ngay con dao ấy cắt cổ anh... Tàn ác không thể chịu nổi.Giá phải trả của em là 18 năm hai tháng trong tù... Tương lai xa xăm mịt mờ ? Nhìn ánh mắt đớn đau bất lực của mẹ bị cáo, thương cảm và trách giận vô cùng...
Trên đường về tôi cứ miên man suy nghĩ: ma tuý, điện tử làm cho con người mất hết nhân tính..Vì mưu sinh cuộc sống mà người ta phải làm những nghề nguy hiểm đến tính mạng...
Có cách nào để cho thế hệ trẻ hiểu ra điều đó?

Entry cho con

Entry cho con...
15:51 2 thg 4 2009Công khai3 Lượt xem 27
Hôm nay con biết điểm thi. Con được giải Ba của kỳ thi học sinh giỏi tỉnh, con về khoe mẹ và hỏi: Mẹ vui không mẹ? Hôm nay con mới thấy mẹ cười?
Con à! Mẹ vui chứ. Mẹ vui không chỉ vì kết quả thi con đạt được mà mẹ còn vui vì con mang kết quả đó làm quà tặng cho mẹ. Mẹ vui vì con vui đó con trai à! Con không mất lòng tin vào bản thân mình, mẹ vui vì con đã gắng hết sức. Mẹ vui vì thành quả của con sau những đêm miệt mài, sau những ngày vất vả.
Mẹ bồi hồi nhớ lại: ngày sinh con, mẹ đang học đại học. Mới được một tháng mười bốn ngày tuổi con phải theo mẹ đến trường. Bà nội đi bế con, bà chỉ bảo mẹ: Cố gắng học con nhé, ba bà cháu mẹ con mà không mang được cái bằng về thì buồn lắm... Mẹ sợ và nể bà , mẹ học...
Mẹ nhớ buổi chiều trên bãi biển Sầm Sơn đông nghịt người, con ham chơi mà đi lạc mẹ tìm con mà tim mẹ như có ai bóp nghẹt, mẹ tìm con mà trong lòng mẹ hoảng loạn như thể con biến mất trên đời...
Mẹ nhớ những lần con đi chơi về muộn, mẹ buồn để rồi mẹ bật khóc khi nghe con nói: Con xin lỗi mẹ! Con thú thật với mẹ nhưng mẹ đừng đánh con, mẹ nhé! Con đã trót đi chơi điện tử bốn lần rồi mẹ ạ! Con cứ bảo chơi nốt lần này thôi nhưng con không dừng lại được.Con thú thật với mẹ để mẹ ngăn con lại, mẹ giúp con mẹ nhé...
Mẹ nhớ những lần con cãi mẹ, mẹ buồn, con ôm lấy mẹ rồi thủ thỉ:"Con dù lớn vẫn là con của mẹ/Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con, mẹ nhỉ?" làm lòng mẹ dịu lại...
Mẹ nhớ những vần thơ con chập chững:
Trên trời có triệu vì sao
Chẳng bằng lòng mẹ sao nào sáng hơn...
Mẹ cảm ơn con, con à!
Mẹ thương con những đêm con miệt mài, mẹ thương những ngày con vất vả.Mẹ xót lòng khi  thấy con ăn chẳng ngon miệng, mẹ thương lúc con ốm đau.
Thi casio  con được giải khuyến khích của tỉnh con nói con không sao nhưng nước mắt con ậc bờ mi. Mẹ động viên con mà lòng mẹ trào lên nỗi lo lắng. Mẹ lo , mẹ lo quá con à!Mẹ lo không phải vì mẹ ngại tiếng tăm mà mẹ lo con trai của mẹ mất lòng tin vào bản thân mình. Mẹ lo con trai mẹ không chịu nổi áp lực khi nghe con nói: Giá như đừng ai biết con, các thầy cô đừng kỳ vọng vào con...
Con à!Mẹ biết con đang cố gắng. Mẹ luôn bên con và ủng hộ con. Kiên cường lên nhé, chàng trai của mẹ!

Nói với con

Nói với con - Những học trò yêu của cô!
14:46 22 thg 4 2009Công khai3 Lượt xem 31
Ngày mai các con thi rồi! Như những con chim tung bay trên bầu trời cao rộng, các con sẽ trở về trường cũ, có thể cô chẳng thể gặp cả lớp mình được nữa( vì cô phải đi chấm thi mà). Lòng cô nao nao khi phải xa các con- những học trò cưng của cô. Mới đó mà đã gần một năm rồi, mới đó  ánh mắt con ngập ngừng e ngại khi gặp thầy mới, bạn mới... mà giờ đây tất cả đã trở nên quen thuộc, tất cả đều thân thương, đáng yêu đến lạ!
Nhớ lắm, khi cả rừng cánh tay giơ lên khi cô đặt câu hỏi, các con tranh nhau, các con láu táu để cô phải phân xử.Cô nói:" Cô sẽ gọi những bạn vừa xinh vừa ngoan, cô sẽ gọi những bạn vừa ngoan vừa học giỏi, cô sẽ gọi những bạn vừa học giỏi vừa chăm chỉ, cô sẽ gọi những bạn vừa chăm chỉ vừa ngoan ngoãn ..." và cứ như thế cô gọi cả lớp mình vì lớp mình các con đều rất đáng yêu, con biết không?
Nhớ nhiều bài giảng cô chỉ vẽ lên bảng một cái hình, cho một số dữ kiện rồi cô nói:" Giờ các con tự đặt yêu cầu của đề, cô trò ta cùng giải quyết?" Cô thật bất ngờ khi các con tự đặt ra hàng chục bài toán khác nhau với một cái hình như thế.... lớp học như sôi lên bởi những ý tưởng, những lời giải thật hay, thật xác đáng. Giờ học đó có thể không tuân theo 5 bước lên lớp, có thể không theo phương pháp truyền thống nhưng nhìn vào ánh mắt rạng rỡ, thái độ học tập say sưa của các con cô biết cô đã thành công....
Nhớ lắm, nhớ giọng nói, tiếng cười con, nhớ cái "mít ướt" của bạn Vân, nhớ cái chữ "như gió thổi ngả nghiêng" của bạn Linh ương bướng, tinh nghịch...
Nhớ bạn Quy chắc chắn chăm ngoan, nhớ bạn Bống vô tư hồn nhiên khi con nói:" Xấu thì sao? Xấu mà được như Huyền Diệu thì tớ cũng muốn xấu...!"
Nhớ lắm, khi cô bước vào lớp các con ồ lên:" Cô hôm nay xinh quá ạ! " " Hôm nay cô có áo mới ..." Con biết không những lời nói ngây thơ của các con là nguồn động viên cổ vũ cho cô, làm cho cô tự hoàn thiện mình đấy con à?
Nhớ lắm khi cô đến bên con con lý lắc:" Cô ơi!Tóc cô giáo thơm thế ạ?", nhớ lắm, nhớ lời tâm sự của con:" Lúc đầu con cảm thấy hơi sợ cô vì cô luôn nghiêm khắc, yêu cầu cao trong bài làm nhưng bây giờ con rất thích cô thích những giờ giảng của cô...". Nhớ lắm khi hai lớp tranh nhau:" Hôm qua cô dạy lớp cậu rồi, hôm nay cô sẽ dạy lớp tớ..." Nhớ tất cả những nét hồn nhiên , đáng yêu của các con...
Nhớ lắm những lần cô phân xử khi các con xích mích cô chỉ hỏi: " Con có cảm thấy mình có lỗi hay không?" Thế là con oà khóc....
Các con yêu! Ngày mai con thi rồi! Thành quả của một năm miệt mài, cố gắng lên con nhé! Entry này như một lời chúc thành công mà cô gửi cho các con, con nhé!

Chỉ xin em


15:06 13 thg 6 2009Công khai3 Lượt xem 24
Không ân huệ, chẳng thù lao
Chỉ xin em chút hồng hào má môi
Em là hoa của đất trời
Còn tôi -  ngọn cỏ tơi bời bão giông
Em là một đám mây hồng
Còn tôi - hồ nước đang mong mưa về
Em là viên đá pha lê
Còn tôi - hạt bụi bên lề hào quang
Em là vẻ đẹp trần gian
Còn tôi - một đống tro tàn mà thôi
(Hoàng hôn tím)

Xuân

Xuân!
Xuân về trời đất đắm say
Mưa rây bụi để lòng đầy vấn vương
Lại thêm tình bạn muôn phương
Dịu dàng, ấm áp, thân thương, tuyệt vời!
@Anh NLC:
Hoa ghen...
Mong manh một sắc hoa đào
Xuân về phô sắc, hoa nào biết ghen
Mày cong, má phấn, hương quen
Anh hùng sánh với thuyền quyên dịu dàng
Long lanh châu ngọc mơ màng
Đào phai, môi thắm khiến chàng ngẩn ngơ
Thực hư say tỉnh như mơ
Về làm thơ lại ỡm ờ... hoa ghen.

Hạt mưa và cơn mưa

Nhân bài văn của con gái" Viết thư cho bạn kể lại câu chuyện nói về công ơn cha mẹ như câu ca dao:
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"
Linh: Mẹ ơi! Bài khó quá!
Mẹ: Con đọc kỹ đề bài chưa?
Linh: Công ơn cha mẹ là gì hả mẹ?
Tuấn : Em hãy nghĩ về những chuyện thật cụ thể thôi... Chẳng hạn như: những sợ việc hàng ngày bố mẹ đã làm cho anh em mình...
Linh: Là gì hả anh?
Tuấn: Em thử tham khảo bài " BÀN TAY MẸ" đi...
Linh: Bài ấy em biết rồi:" Bình yêu nhất đôi bàn tay mẹ. Tay mẹ không trắng đâu..." chứ gì?
Tuấn : Ừ ! chẳng hạn chuyện mẹ hằng ngày xúc cơm cho em ăn ấy. Anh mà kể lại sẽ được một câu chuyện dài! Hì hì...
Linh: Anh trêu em chứ gì? Các bạn sẽ cười em...
Tuấn : Không, anh nói thật đấy. Hay chuyện tối nào bố cũng thức trông anh em mình học ấy... rồi chuyện ... rồi chuyện...
Linh: Bạn Thảo chọn chuyện : Mẹ bạn ấy chăm sóc khi bạn ấy ốm...
Tuấn:  Cũng có thể được nhưng chuyện ấy sẽ có nhiều người kể...Mỗi ngày một chuyện cho dù mỗi chuyện chỉ là sự quan tâm rất nhỏ nhưng cóp nhặt lại đấy chính là sự yêu thương của bố mẹ dành cho anh em mình.Và đó chính là công ơn to lớn của cha mẹ đấy em ạ.Nó như mỗi hạt mưa, dồn lâu lại nó sẽ là một cơn mưa...
Nghe câu chuyện của hai đứa con mà tôi thực sự bất ngờ.Với tôi lúc nào chúng cũng nhỏ bé ... nhưng những suy nghĩ của chúng làm tôi cảm thấy thật ấm áp!