Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Lúng liếng...

Lúng liếng là lúng liếng ơi
Hội làng lúng liếng làm tôi mất hồn
Gieo chênh chao với bồn chồn
Dáng xinh da thắm má tròn môi tươi
Mắc chi em tiếc nụ cười
Cho chiều buông tím, cho người ngẩn ngơ
Quai thao nón thúng hững hờ
Tặng ai một nửa giấc mơ ban ngày...

Xin anh đấy!

Xin anh đấy
đừng ngọt ngào như thế
lỡ say rồi
em biết trốn đi đâu
Xin anh đấy
đừng làm thơ như thế
Em đọc rồi
sẽ bối rối chao chiêng

Chiều nghiêng
nỗi nhớ cũng nghiêng
Xin anh
em giữ niềm riêng
một mình...

Xôn xao

XÔN XAO

Sáng sớm mai tỉnh giấc
Chim chuyện trò ríu ran
Sương long lanh mí mắt
Hồn trôi trong mơ màng

Xôn xao như cây lá
Xôn xao như hương hoa
Em ngỡ mình bé lại
Niềm vui bỗng vỡ oà.

Đấu tranh

Biết là anh phía bên kia cánh cửa
Mở hay không mở
Tranh đấu nghĩ suy
Còn gì hơn khoảnh khắc diệu kì
Đôi trái tim hòa chung nhịp đập
Còn gì hơn
Khi đắm say dịu ngọt
ở trong nhau...
Lặng im
Nhói đau
Nghẹn ngào
Bỏng rát...
Khung cửa gỗ
Cái ranh giới mỏng như là hơi thở
Mà sao
đến khó vượt qua...
Anh đi rồi
bước chân thật khẽ...
Chiếc lá khô vụn vỡ một dấu giày..

Ban tím

BAN TÍM
Khát khao con sóng hôn bờ
Mong manh áo lụa hoa chờ tri âm
Gió ơi mang chút duyên thầm
Gửi cùng ánh tím, tình câm tặng người

Phía không anh!

Phía không anh
Lá xa cành
cây không mầm nụ
Chỉ còn em
ấp ủ xuân ngời

Nỗi niềm gửi gió rong chơi
Biết đâu gặp được nụ cười tri âm...

Sợ

SỢ...
Sợ mưa làm ướt nắng hường
Gió lay sợ rớt giọt sương bên thềm
Gặp nhau anh cứ lặng im
Còn em thì cứ hồn nhiên nói cười...

Kệ cho chiều tím buông lơi
Bâng khuâng gom cả xuân ngời vào thơ...