MƠ!!!
Có giấc mơ màu lá non
mềm mại, mướt xanh
như bàn tay anh mơn man trên má
Có giấc mơ
như cơn mưa rào đầu hạ
dào dạt, nồng nàn
Có giấc mơ
như con sóng giữa trùng khơi
chồm lên, cuồn cuộn
làm cho em không bướng nổi, anh ơi...
Lạ kì chưa, sao ánh mắt, nụ cười
của ai đó
cứ ngời lên lấp lánh
cứ như thể rượu ngon sóng sánh
trong giấc mơ rất thực...
Em say!
Cuộc sống như một chiếc cầu vồng, cần cả mặt trời và mưa mới thấy được vẻ rực rỡ của nó.
Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013
Nỗi buồn không tên...
NỖI BUỒN KHÔNG TÊN!
Có nỗi buồn không tên
đến bên em khi chiều buông vội
Nghĩ đến ai
lòng ngập ngừng muốn nói
sợ người ta
đánh giá nên thôi
Có nỗi buồn chơi vơi
Níu mùa qua bằng xôn xao hoa tím
Giữ một mình
lưu luyến với bâng khuâng...
Em sẽ không nói đâu
không nói
Để nỗi buồn
gian díu trái tim yêu...
Có nỗi buồn không tên
đến bên em khi chiều buông vội
Nghĩ đến ai
lòng ngập ngừng muốn nói
sợ người ta
đánh giá nên thôi
Có nỗi buồn chơi vơi
Níu mùa qua bằng xôn xao hoa tím
Giữ một mình
lưu luyến với bâng khuâng...
Em sẽ không nói đâu
không nói
Để nỗi buồn
gian díu trái tim yêu...
Thị Màu....
Vì ai???
Vì ai mang tiếng lẳng lơ
Vì ai táo rụng ngẩn ngơ sân chùa
Vì ai đắng chát cay chua
Vì ai ai lỡ cả mùa yêu đương.
Nửa....
NỬA...
Nửa đành nửa đoạn ai ơi
Nửa chiều giăng mắc, nửa đời nhớ nhau
Nửa hồn nuốt hận ôm sầu
Nửa vầng trăng đã khuyết hao ánh vàng
Nửa tại anh, nửa tại nàng
Nửa vu vơ, nửa mơ màng... tại ai??? —
Bói hoa
BÓI HOA
Một đóa tím mong manh
Vấn vương ngày đầu hạ
Cánh nào gieo thương nhớ
Cánh nào ướp mộng mơ
Cánh nào em làm thơ
Cánh nào anh dạo nhạc
Cánh nào buồn man mác
Cánh nào yêu nồng nàn
Vì ai ai cứ miên man
Vì ai ai cứ mơ màng bói hoa..
Về đi em...
VỀ ĐI EM...
Về đi em hoang dại thế đủ rồi
Những tím nhớ nhung, những hồng chờ đợi
Như gió thoảng trên ngàn vời vợi
Như mây chiều phiêu lãng bâng quơ
Về đi em tất cả chỉ phù du
Những chuếnh choáng, chênh chao xin gói cất
Về đi em dẫu má hồng đã nhạt
Dẫu tim ngoan vẫn nhoi nhói hương yêu...
Về đi em bến vắng mãi cô liêu
Người ta nói tận cùng quên là nhớ
Gặp nhau đấy âu cũng là duyên nợ...
Về đi em
trưa chợ
héo hồn hoa
Về đi em hoang dại thế đủ rồi
Những tím nhớ nhung, những hồng chờ đợi
Như gió thoảng trên ngàn vời vợi
Như mây chiều phiêu lãng bâng quơ
Về đi em tất cả chỉ phù du
Những chuếnh choáng, chênh chao xin gói cất
Về đi em dẫu má hồng đã nhạt
Dẫu tim ngoan vẫn nhoi nhói hương yêu...
Về đi em bến vắng mãi cô liêu
Người ta nói tận cùng quên là nhớ
Gặp nhau đấy âu cũng là duyên nợ...
Về đi em
trưa chợ
héo hồn hoa
Nếu anh là...
NẾU ANH LÀ...
Nếu anh là ma tuý
Em xin nghiện suốt đời
Thả hồn vào sương khói
Đê mê cùng chơi vơi...
Nếu anh là mặt trời
Hướng dương là em đó
Tắm nắng vàng rực rỡ
Thăng hoa và đắm say.
Không nói sợ anh nỏ hay
Có anh em có từng giây nồng nàn.
Nếu anh là ma tuý
Em xin nghiện suốt đời
Thả hồn vào sương khói
Đê mê cùng chơi vơi...
Nếu anh là mặt trời
Hướng dương là em đó
Tắm nắng vàng rực rỡ
Thăng hoa và đắm say.
Không nói sợ anh nỏ hay
Có anh em có từng giây nồng nàn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)